Thứ Ba tuần 9 thường niên. – Bổn phận tín hữu và công dân.

Lời Chúa: Mc. 12, 13-17
Tác giả: Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Bấm vào đây để đọc lời Chúa tiếng Anh

Khi ấy, người ta sai mấy người thuộc nhóm biệt phái và đảng Hêrôđê đến Chúa Giêsu để lập mưu bắt lỗi Người trong lời nói. Họ đến thưa Người rằng: "Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật không vị nể ai, vì Thầy chẳng xem diện mạo, một giảng dạy đường lối Thiên Chúa cách rất ngay thẳng. Vậy chúng tôi có nên nộp thuế cho Cêsarê không? Chúng tôi phải nộp hay là không?"

Nhưng Người biết họ giả hình, nên bảo rằng: "Sao các ông lại thử Ta? Hãy đưa Ta xem một đồng tiền". Họ đưa cho Người một đồng tiền và Người hỏi: "Hình và ký hiệu này là của ai?" Họ thưa: "Của Cêsarê".

Người liền bảo họ: "Vậy thì của Cêsarê, hãy trả cho Cêsarê; của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa". Và họ rất đỗi kinh ngạc về Người.

Bài giảng Thứ Ba tuần 9 thường niên. – Bổn phận tín hữu và công dân.

Tải file tại đây: Bài giảng Thánh lễ Thứ Ba tuần 9 thường niên. – Bổn phận tín hữu và công dân.

Suy Niệm : Của Thiên Chúa trả về Thiên Chúa

 

Nhóm Pharisêu và nhóm Hêrôđê không phải là hai nhóm hợp nhau.

Nhưng họ lại rất hợp nhất trong việc muốn trừ khử Đức Giêsu (Mc 3, 6).

Ngài đã từng nhắc các môn đệ đề phòng “men” của hai nhóm này (Mc 8, 15).

Trong bài Tin Mừng hôm nay, họ lại liên minh với nhau để giăng bẫy.

Trước khi đưa Đức Giêsu vào bẫy, họ đã lấy lòng bằng những lời ca ngợi.

Rồi cái bẫy được giăng ra, sắc như một con dao hai lưỡi.

“Có được phép nộp thuế cho Xêda hay không?” (c. 14).

Đã từng có những câu hỏi như thế.

“Có được phép chữa bệnh trong ngày sa bát không?” (Mt 12, 10).

“Có được phép rẫy vợ vì bất cứ lý do nào không?” (Mt 19, 3).

Được phép có nghĩa là không đi ngược với Luật Môsê.

Từ năm thứ sáu sau công nguyên,

khi Giuđê và Samari trở thành một tỉnh của đế quốc Rôma,

mỗi người dân Do thái phải nộp một thứ thuế thân cho những kẻ xâm lược.

Đã có những phong trào đứng lên chống lại thứ thuế này.

“Có được phép nộp thuế cho Xêda không?”

Nếu Đức Giêsu nói rõ là được phép nộp thì đụng đến lòng ái quốc của dân,

và cũng đụng đến nhóm Pharisêu là những người không chấp nhận

sự thống trị nhơ nhớp của ngoại bang trên phần đất của Thiên Chúa.

Nếu Ngài nói rõ là không được phép nộp thì Ngài sẽ gặp khó khăn với Rôma,

và sẽ đụng đến nhóm Hêrốt là nhóm lãnh đạo dựa dẫm vào thế của đế quốc.

Dĩ nhiên Đức Giêsu đã khôn ngoan không trực tiếp trả lời câu hỏi này.

Ngài không rơi vào bẫy, ngược lại, có thể nói, Ngài giăng một cái bẫy khác.

“Đem cho tôi một đồng bạc để tôi xem” (c. 15).

Đức Giêsu không mang trong mình thứ tiền này, dùng để nộp thuế cho Rôma.

Nhưng kẻ thù của Ngài thì mang, và đưa cho Ngài một đồng bạc.

Đồng bạc này mang hình của Xêda và mang dòng chữ:

“Tibêriô Xêda, con của Augúttô thần linh, Augúttô.”

Khi biết đó là đồng tiền bằng bạc của Xêda, Đức Giêsu đã nói:

“Những thứ của Xêda, hãy trả lại cho Xêda,

những thứ của Thiên Chúa, hãy trả lại cho Thiên Chúa” (c. 17).

Câu trả lời này đã làm họ sững sờ, không thể nào bắt bẻ được.

Đức Giêsu có vẻ không chống lại chuyện nộp thuế thân cho Xêda.

Nhưng Ngài quan tâm đến một chuyện quan trọng hơn nhiều.

Chuyện đối xử công bằng với Thiên Chúa.

Trả lại cho Thiên Chúa mọi sự thuộc về Thiên Chúa: đó là bổn phận.

Đồng tiền mang hình Xêda, nên chúng ta phải trả cho Xêda.

Còn chúng ta là người mang hình ảnh Thiên Chúa,

nên chúng ta phải dâng trả chính bản thân mình cho Thiên Chúa.

Tên của Giêsu đã được ghi khắc trong tim ta,

nên chúng ta không được quên mình đã thuộc trọn về Giêsu.

Còn bao điều trong đời ta thuộc về Thiên Chúa mà ta vẫn giữ cho mình!

 

Cầu nguyện:

Lạy Chúa,

xin nhận lấy trọn cả tự do, trí nhớ, trí hiểu,

và trọn cả ý muốn của con,

cùng hết thảy những gì con có,

và những gì thuộc về con.

Mọi sự ấy, Chúa đã ban cho con,

lạy Chúa, nay con xin dâng lại cho Chúa.

Tất cả là của Chúa,

xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa.

Chỉ xin ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng.

Được như thế, con hoàn toàn mãn nguyện. Amen.
(Kinh dâng hiến của thánh I-Nhã)