Thứ tư tuần VII phục Sinh

Lời Chúa: Lc 1, 39-56
Tác giả: Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

 
Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Giacaria và chào bà Elisabeth. Và khi bà Elisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:
"Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, thì hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".
Và Maria nói: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ nay muôn thế hệ sẽ khen rằng tôi có phước, vì Ðấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại và Danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính sợ Chúa.
"Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa đã săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi người đến muôn đời".
Maria ở lại với bà Elisabeth độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

Bài giảng Thứ tư tuần VII phục Sinh

Tải file tại đây: Bài giảng Thánh lễ Thứ tư tuần VII phục Sinh

Suy niệm: 
Từ Nadarét, Chị Maria đã phải đi 160 cây số để đến nhà ông bà Dacaria. Ngày nay, người ta cho rằng nhà của ông bà tư tế này là ở En Kerem, một ngôi làng nằm trên đồi, vây bọc bởi những cây ô liu và vườn nho, cách Giêrusalem 6 cây số về hướng tây. Cuộc hành trình vất vả, dài như cuộc hành hương lên Đền Thánh. Chị Maria không đi một mình, chắc Chị đi với một người bà con. Hơn nữa, chị đi với Giêsu đang lớn lên trong lòng Chị.
 
Khi nghe sứ thần nói bà chị họ Êlisabeth già nua đang mang thai, Maria thấy mình có bổn phận phải vội vã lên đường. Chị muốn đem đến cho bà Êlisabeth sự hiện diện của Chị. Một sự hiện diện khiêm tốn và lịch sự.
 
Chị đã mở lời chào khi vừa bước vào nhà ông bà tư tế Dacaria. Chúng ta không rõ Maria đã chào như thế nào, nhưng lời chào của Chị đã làm bật dậy nơi bà Êlisabeth một chuỗi những âm vang mạnh mẽ và bất ngờ. Tai vừa nghe lời chào của cô em Maria, Êlisabeth thấy thai nhi trong lòng mình nhảy lên vì vui sướng (cc. 41, 44). Lập tức bà được đầy tràn Thánh Thần. Thánh Thần đã khiến bà nhận ra những mầu nhiệm lớn lao đang diễn ra trong cuộc hạnh ngộ ở đây, vào giây phút này. Êlisabeth lớn tiếng ca ngợi Maria là người phụ nữ diễm phúc nhất. Maria có phúc vì được chọn làm Mẹ sinh ra Đấng Cứu độ (c. 42), và vì đã tin Chúa sẽ thực hiện những gì Người nói với mình (c. 45).
 
Ngỡ ngàng và ngây ngất trong hạnh phúc, Êlisabeth kêu lên: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa của tôi đến với tôi thế này?” (c. 43). Như thế mầu nhiệm ẩn kín nơi Chị Maria, bà Êlisabeth đã biết. Ngược lại, khi thấy bà chị họ của mình mang thai, Maria xác tín hơn vào những lời sứ thần đã nói với mình. Một sự hiện diện mang tính phục vụ.
 
Maria đã ở với bà Êlisabeth độ ba tháng để giúp bà trong lúc sinh nở. Tất cả những việc trong nhà, hẳn chị Maria đã tận tâm chu tất. Khi Chị nhận mình là nữ tỳ của Chúa (Lc 1, 38), khi bà Êlisabeth gọi Chị là Mẹ của Chúa tôi (c. 43), thì Chị lại trở nên nữ tỳ phục vụ bà chị họ cao niên.
 
Sự hiện diện của Chị đem lại cho cả nhà niềm vui và hạnh phúc. Giêsu vẫn lớn lên từng ngày trong Chị, và Chị cảm nhận điều đó. Lời ca Magnificat chẳng phải chỉ được cất lên một lần. Lời ngợi khen ấy thấm nhuần cuộc sống của Chị. Mãi mãi Chị là nữ tỳ hèn mọn được Thiên Chúa cúi xuống (c. 48). Và Chị biết mình cũng phải cúi xuống để phục vụ tha nhân.
 
Mọi cuộc gặp gỡ của chúng ta hằng ngày đều có tính linh thánh. Trong niềm vui của Thánh Thần, ta vừa cho đi, vừa nhận lãnh, vừa ngợi khen Chúa, vừa phục vụ con người. Ước gì chúng ta thấy mình lớn lên nhờ dám mở ra để gặp gỡ.
 
Cầu nguyện: 
Lạy Mẹ Maria, khi đọc Phúc Âm, lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường. Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu. Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ. Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana. Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng. Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.
 
Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong, từ con người hay từ Thiên Chúa. Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu trong mọi bước đường của cuộc sống. Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa. Có những con đường đầy máu và nước mắt.
 
Xin Mẹ dạy chúng con đừng sợ lên đường mỗi ngày, đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.
 
Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.
Nguồn: WGPSG