Thứ Năm tuần 2 Phục Sinh

Lời Chúa: Ga 3, 31-36
Tác giả: Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: "Đấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất. Đấng từ trời mà đến thì vượt trên hết mọi người. Điều gì Người thấy và nghe, thì Người làm chứng về điều đó. Nhưng lời chứng của Người không ai chấp nhận. Ai chấp nhận lời chứng của Người, thì quả quyết Thiên Chúa là Đấng chân thật. Đấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho thần linh khôn lường. Cha yêu mến Con, nên đã ban mọi sự trong tay Con. Ai tin vào Con thì có sự sống đời đời. Còn ai không tin vào Con, thì sẽ không được thấy sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên người ấy".

Bài giảng Thứ Năm tuần 2 Phục Sinh

Tải file tại đây: Bài giảng Thánh lễ Thứ Năm tuần 2 Phục Sinh

SUY NIỆM : Đấng từ trên cao mà đến

 

Giêsu ơi! Ngài từ đâu đến?

Tôi là Đấng từ trên cao mà đến.

Tôi là Đấng từ trời mà đến (c.31).

Tôi sinh ra trên đất, sống trên đất, chết trên đất.

Nhưng tôi không thuộc về đất, đất không phải là gốc của tôi.

Gốc của tôi ở nơi cung lòng Thiên Chúa (Ga 1, 18).

Dù cư ngụ trên mặt đất, tôi vẫn luôn hướng về Cha tôi trên trời.

Khi làm xong sứ mạng, tôi sẽ trở về với gốc của tôi.

Giêsu ơi! Ngài làm gì vậy?

Tôi làm chứng về điều tôi đã thấy và đã nghe (c. 32).

Tôi làm chứng về Thiên Chúa là Cha của tôi.

Tôi đã thấy việc Người làm và đã nghe tiếng Người nói.

Nhiều vĩ nhân diễn tả rất hay, rất đúng về Thiên Chúa

và cũng có kinh nghiệm rất sâu về Người.

Nhưng họ không phải là Con như tôi.

Họ chẳng thể nào gần mầu nhiệm Thiên Chúa như tôi.

Chẳng ai biết Cha bằng Con, không ai biết Cha trừ ra Con (Lc 10, 22).

Chỉ mình tôi mới có thể vén mở trọn vẹn khuôn mặt Thiên Chúa.

Giêsu ơi! Ngài là ai?

Tôi là người được Thiên Chúa sai đến với nhân loại trên mặt đất (c. 34).

Chẳng có giây phút nào tôi quên mình là Con, người được sai.

Chẳng có giây phút nào tôi quên Cha tôi là Đấng sai tôi.

Khi nhận mình triệt để tùy thuộc vào Cha, tôi chẳng hề xấu hổ.

Tôi đáng tin vì chính sự tùy thuộc đó.

Tôi chẳng làm điều gì tự mình,

tôi chỉ làm điều tôi đã thấy Cha tôi làm (Ga 5, 19).

Tôi chẳng nói điều gì tự mình,

tôi chỉ nói điều tôi đã nghe Cha tôi nói (Ga 8, 26).

Chính khi tôi tùy thuộc trọn vẹn vào Cha mà tôi được tự do.

Giêsu ơi! Ngài có hạnh phúc không?

Tôi hạnh phúc vì tôi yêu và được yêu.

Cha tôi yêu mến tôi và tôi ở lại trong tình yêu của Cha (Ga 15, 10),

Người vẫn ở với tôi và không để tôi cô độc (Ga 8, 29).

Người yêu mến tôi vì tôi dám hy sinh mạng sống cho đoàn chiên (Ga 10, 17).

Tình yêu của Cha thể hiện qua việc Người trao phó mọi sự trong tay tôi (c. 35).

Tôi có quyền phán xét, quyền cho sống lại ngày sau hết, quyền trên mọi xác phàm.

Bởi vậy tôi mới nói mọi sự Cha có là của tôi (Ga 16, 15).

Hãy đón nhận lời chứng của tôi (c. 33).

Hãy tin vào tôi để được sự sống vĩnh hằng ngay từ đời này (c. 36).

Hãy đến với tôi để được chia sẻ cùng một sứ mạng và vinh quang.

 

Cầu nguyện :

Lạy Cha,

con phó mặc con cho Cha,

xin dùng con tùy sở thích Cha.

Cha dùng con làm chi, con cũng xin cảm ơn.

Con luôn sẵn sàng, con đón nhận tất cả.

Miễn là ý Cha thực hiện nơi con

và nơi mọi loài Cha tạo dựng,

thì, lạy Cha, con không ước muốn chi khác nữa.

Con trao linh hồn con về tay Cha.

Con dâng linh hồn con cho Cha,

lạy Chúa Trời của con,

với tất cả tình yêu của lòng con,

Vì con yêu mến Cha,

vì lòng yêu mến

thúc đẩy con phó dâng mình cho Cha,

thúc đẩy con trao trọn bản thân về tay Cha,

không so đo,

với một lòng tin cậy vô biên,

vì Cha là Cha của con. Amen. (Charles de Foucauld)